Đức Phật dạy về nghệ thuật sống hạnh phúc: Những điều đơn giản tưởng chừng đã bị bỏ quên.

Chúng ta thường cảm thấy mình thiếu thốn về món này, món khác… nhưng rất ít khi cảm thấy mình thiếu thốn thời gian. Nói một cách chính xác hơn, sự quan tâm đến tính chất hạn chế của thời gian thật ra chỉ là vì chúng ta không cảm thấy có đủ để cho chúng ta làm được điều này điều nọ… Chúng ta rất hiếm khi hoặc không bao giờ thấy tiếc nuối thời gian chỉ vì đó là thời gian, là vốn liếng quý báu rất hạn chế mà cuộc đời ta có được.


Khi ta sinh ra, điều chắc chắn duy nhất mà ta có thể biết được về tương lai của mình đó là ta sẽ chết. Dù là yểu mạng ở tuổi đôi mươi, hay sống thọ đến khi trăm tuổi như mong ước của nhiều người, thì cuối cùng chúng ta đều phải chết. Và mỗi ngày trải qua trong cuộc sống, có thể hiểu một cách hoàn toàn chính xác là mỗi bước tiến đến gần hơn về điểm cuối cuộc đời.

Thực sự mà nói sự quý giá của thời gian không phải là để giúp chúng ta có thể làm được những điều này, điều nọ… Có quá nhiều những điều này điều nọ đủ để cho chúng ta quay cuồng trong suốt một đời, nhưng cuối cùng rồi chúng ta sẽ không mang theo được gì cả! Vấn đề là chúng ta phải biết sống như thế nào để xứng đáng với giá trị thời gian ấy.

Những giá trị vật chất được tạo ra luôn có giới hạn tạm bợ của nó, và rõ ràng không thể là mục đích cuối cùng để chúng ta nhắm đến. Những giá trị vật chất ấy có thể giúp cho ta có cuộc sống thoải mái hơn, nhưng nếu chúng ta phụ thuộc vào chúng, chúng ta sẽ phải trả một cái giá đắt đó là không thể hiểu được ý nghĩa của cuộc sống này là gì, và hạnh phúc thực sự là gì. Đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân mình rằng mục đích thực sự của mình đến nơi này chỉ để lao động quần quật ngày đêm tìm kiếm tài sản, và sau cùng thì ra đi không mang theo được gì? Tin chắc rằng nếu có lúc chất vấn như thế bạn sẽ nhận ra vật chất vốn không phải mục đích tối hậu, mà cái bạn cần tìm thực sự là những gì ý nghĩa hơn, hay chỉ đơn giản là tìm kiếm hay trải nghiệm về một cái gọi là hạnh phúc đích thực.

Mình có thể sống được bao lâu? Đó là câu hỏi không ai có thể trả lời được. Có thể là mười năm, hai mươi năm, có thể một năm. Có thể vài ba tháng,.. nhưng cũng chỉ chốc lát nữa thôi. Vì thế ngoài mưu sinh, chúng ta cũng nên làm nhiều điều có ý nghĩa, và không quên tận hưởng niềm hạnh phúc nhỏ bé mang tên thực tại.

Rồi bạn sẽ nhận ra, chỉ với việc cảm nhận, trân trọng mọi khoảng khắc trong cuộc sống bạn sẽ hiểu được thế nào phép màu của sự sống và cảm thấy vô cùng biết ơn, cảm thấy hạnh phúc vì sự hiện hữu dù ngắn ngủi của mình trên hành tinh này.

Trong một bài kinh, Đức Phật đã từng dạy một bài học sâu sắc về nghệ thuật sống.

Một người sau khi nhìn thấy gương mặt tươi sáng, tràn đầy hạnh phúc của một vị tỷ kheo đã nhân lúc gặp Phật đã trình bày thắc mắc về việc này. Ông ta muốn biết làm thế nào mà vị tỷ kheo (tài sản chỉ có 1 chiếc bát, và ba chiếc y, ngày ngày khất thực từng nhà) lại có thể hạnh phúc như vậy. Đức Phật đã dạy người này bằng bài kệ như sau:

Qúa khứ không truy tìm

Tương lai không vọng tưởng

Qúa khứ đã qua rồi

Tương lai thì chưa đến.

Có thể hiểu bài kệ này như sau:

– Đừng nhớ chuyện quá khứ, đừng mơ chuyện tương lai, hãy sống vì hiện tại.

– Đừng gặm nhấm quá khứ. Đừng vọng tưởng tương lai. Hãy sống tốt ở hiện tại.

– Đừng nuối tiếc quá khứ, đừng quá lo lắng cho tương lai, và hãy sống tốt ở hiện tại.

Chỉ có hiện tại, chỉ khi cảm nhận từng phút giây hiện tại, trân trọng nó chúng ta mới cảm nhận được cái gọi là hạnh phúc, cái gọi là giá trị thực sự của thời gian.

Một người thưởng thức trà, họ chỉ thưởng thức vị ngon của trà và tập trung vào nó. Thói quen của chúng ta là miệng thì uống trà nhưng đầu thì nghĩ đến việc này, việc nọ, việc kia, và do đó chúng ta đang thưởng thức suy nghĩ của chính mình chứ không phải thưởng thức trà.

Nếu như chúng ta quý trọng từng hành động một và chuyên tâm vào nó, thậm chí chỉ đơn giản là việc ngồi hưởng gió mát, chúng ta sẽ có thể có được trải nghiệm hoàn hảo nhất và tận hưởng được cái hạnh phúc mang tên sự sống.

Thêm vào đó có một sự thật như Đức Phật đã nói, quá khứ đã qua rồi, dù chúng ta có muốn hay không thì không ai có thể thay đổi quá khứ. Còn tương lai thì không ai có thể chắc chắn trước được chuyện gì. Do đó thay vì lo lắng quá mức, thì chúng ta chỉ nên lo lắng vừa phải, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất mà thôi chứ không nên chìm quá nhiều vào nó mà sinh ra sợ hãi, ăn không ngon ngủ không yên, thì làm sao có thể tận hưởng cái gọi là hạnh phúc. Hãy nhớ có sự thật luôn đúng là tương lai sẽ luôn thay đổi, và những gì chúng ta nghĩ thường hay không xảy ra như những gì chúng ta nghĩ.

Đăng ký, chia sẻ:
onpost_follow 3k

Thấy hay, vui lòng bình luận và chia sẻ nhé!




VIDEO HAY

Đức Phật dạy về nghệ thuật sống hạnh phúc: Những điều đơn giản tưởng chừng đã bị bỏ quên.
Rate this post