Đậm đà hương vối tình quê

15
nước vối

“Đậm đà hương vối tình quê” là một tản văn của Xanh Nguyên, báo Người Cao Tuổi, đăng trên báo Xuân Canh Tý 2020. Lặng Nhìn Cuộc Sống xin thân gửi và chia sẻ đến cả nhà…

Quê hương hai tiếng thân thương tự bao giờ đã thấm sâu trong tâm trí ta những niềm thương nỗi nhớ. Nhớ dòng sông quê cỏ mướt đôi bờ, mùa nối mùa chậm trôi. Nhớ cánh diều háo hức chao nghiêng giữa trời xanh mây trắng. Và nhớ sao những thức quà đồng quê bình dị, thơm thảo.

Là hương ổi chín sau vườn. Là trái bòng, trái bưởi bồng bế, đung đưa. Và đôi khi chỉ là chén nước vối thôi nhưng đậm đà, ấm áp tình nghĩa nhường nào!

Bên mái ngói ba gian nơi quê nhà, tự bao giờ cây vối đã đứng soi mình trên mặt giếng khơi, cạnh cái chum nước có chiếc gáo dừa nằm vắt ngang mặc thời gian trôi chảy.

Bố tôi bảo, cây được nội xin của một người đồng đội về trồng từ khi ông bà về ở với nhau. Chằng thế mà từ nhỏ, tôi đã thấy gốc cây sần sùi, to tròn như thân người lớn, toả bóng mát rượi.

Khi đón nắng Hạ tràn trề, cây như chiếc ô xanh được đàn kết bởi vô vàn những chiếc là thuôn dài óng ả. Rồi từng chùm nụ từ những cành khẳng khiu lại đơm hoa trắng rộ, những cánh hoa nhỏ xíu, khi kết trái chín đỏ như trái bồ quân.

Tuổi thơ tôi là những tháng ngày rong ruổi trên đồng chiều cuống rạ, thả trôi những ước mơ trên dòng nước mát sông quê và có cả cái cảm giác thích thú bên kỷ niệm trèo vối hái lá, hái nụ.

Những ngày Hè oi ả, khi cây lá chẳng còn non tơ nhưng cũng chưa kịp già úa và xuất hiện vô số những chụm nụ li ti chưa kịp bung nở, tôi lại như chú sóc con leo tít lên tận cây cao. Từng chùm lá, chùm nụ được tôi bẻ gọn gàng thả xuống cho nội. Và bao giờ nội cũng bảo tôi lấy phơi khô đủ uống cho mùa sau để cây còn sinh sôi.

Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in bên tráp đựng cau trầu là tách nước vối được ủ ấm trong cái giỏ mây của nội. Khi nào nội cũng có một cái chum sành đựng nước mưa, sáng sớm nội ra dùng gáo dừa múc đầy ấm mang vào bếp đun sôi hãm một bình nước vối đầy đủ âm dành uống cả ngày.

Nội bảo nhờ uống nước vối mà nội thấy nhẹ bụng, lại ăn được, ngủ được. Những khi tôi bị lở ngứa chân tay, nội sắc chắn nước vối thật đặc bôi lên, thế là khỏi liền.

Những trưa hè nắng như đổ lửa, sau bữa cơm, bố mẹ tôi vẫn thường ngồi trên chiếc ghế băng bên chiếc bàn gỗ đặt giữa nhà. Tay phe phẩy chiếc quạt mo cau, tay nâng bát nước vối lên uống từng ngụm như để thưởng trọn cái vị đăng đắng, ngòn ngọt của thức quà quê thơm thảo. Thứ nước uống giải khát, thanh nhiệt này đã gắn bó với gia đình tôi như một hương vị đặc biệt của quê nhà.

Những đêm trăng thanh, dưới hiên nhà, mẹ tôi thường trải chiếc chiếu cói rộng, chuẩn bị một ấm nước vối thật đầy. Bữa cơm tối vừa xong là các cô các bác xóm giềng lại đến chuyện trò bên bát nước vối. Chuyện mùa màng, làng nước tháng tháng năm năm vẫn thế, vậy mà cứ nhâm nhi ngụm nước vối lại trở nên như vẫn mới tinh.

Vào Nam lập nghiệp, tôi mang theo một cây vối trồng ở trước nhà. Lá vối vẫn xanh; cây vẫn ra nụ, trổ hoa, kết trái nhưng nội tôi thì đã đi xa.

Tôi chăm chút cây như để nhắc nhở về những tháng ngày bên nội. Và như để giữ lấy… một hương vị thân thuộc của quê nhà.


Thấy hay, vui lòng bình luận và chia sẻ nhé!



MỚI ĐĂNG:



CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH

NÊN ĐỌC